Thứ sáu, 18 Tháng 5 2012

Tuổi thơ ngóng Tết
Thứ ba, 12 Tháng 1 2010 09:22    PDF. In Email
Ngày còn nhỏ, dù còn cách Tết cả tháng nhưng bọn trẻ trong xóm tôi đứa nào cũng đã ngong ngóng sao cho Tết đến thật nhanh để được nghỉ học, được đi chợ Tết mua sắm quà bánh, được bố mẹ may cho quần áo mới, và nhất là được người lớn lì xì.

tuoitho

Gia đình nghèo, bố mẹ tôi bươn chải quanh năm. Tết đến, trong nhà tôi chỉ có bánh chưng, vài cân thịt lợn ăn đụng bên nhà hàng xóm và mấy đĩa chè kho mẹ nấu lấy. Ngay cả mâm ngũ quả và gói mứt Tết đơn sơ để cúng ông bà cũng không... to bằng nhà hàng xóm. Tất cả khiến tâm hồn trẻ con như tôi cứ chạnh lòng với con bé nhà bên. Có lần thấy Tết nhà tôi "bé tí”, con bé chê: "Tết nhà mày bé quá, còn lâu mới bằng nhà tao! Nhà tao có nhiều bánh chưng, có nhiều mứt, bánh kẹo nè, rồi bao nhiêu là bóng bay nữa...". Tôi đem chuyện con bé hàng xóm "chê” Tết nhà mình mách mẹ, mẹ tôi cười an ủi: "Nhà mình nghèo nên Tết thế này là cũng to rồi con ạ! Nay mai bố mẹ giàu, sẽ làm Tết to hơn nhà bạn ấy...".

Nhưng từ thời bé tí ấy cho đến khi tôi đã là học sinh cấp II, nhà tôi vẫn chẳng thể nào có được một cái Tết "to" theo cảm nhận của tôi! Dẫu Tết nghèo, Tết "bé tí”, nhưng niềm háo hức chờ ngóng Tết trong tôi chẳng khi nào vơi. Có năm, mới chỉ đầu tháng Chạp, mẹ đã động viên: "Con ạ, cố làm lụng đi, mẹ cho đi chợ sắm Tết và sẽ mua cho một bộ quần áo mới!" Thấy mẹ hứa vậy tôi mừng quýnh, và càng mong Tết đến thật nhanh. Những ngày sau đấy, bất cứ công việc nào mẹ giao phó tôi đều làm rất hăng, chẳng bao giờ dám trái lời vì sợ mẹ "phạt" không cho đi chợ Tết, không cho mua quần áo mới... Tết đó rồi cũng tới và mẹ cũng giữ đúng lời hứa! Tôi được mẹ mua cho cái quần kaki màu đen và cái áo kẻ ca rô phin nõn! Tôi còn nhớ như in, năm đó mẹ còn lì xì cho năm hào để đi chơi Tết cùng bạn bè...

Không khí Tết đến với làng quê sớm hơn thành phố, dù nhiều gia đình đến tận chiều 30 vẫn ra đồng làm việc. Nhà nào cũng gói bánh chưng sớm mà cứ có mùi vị bánh chưng là  xem như có Tết. Nhà tôi thường gói bánh vào ngày 27 hoặc 28 để kịp có bánh cúng tất niên. Mẹ tôi thường gói bánh tày và mấy cặp bánh vuông để cúng. Tôi và thằng em út rất thích bánh chưng nhỏ nên bao giờ cũng ngồi chầu chực bảo mẹ bớt lại chút gạo, đỗ để gói cho hai chị em mỗi đứa một cặp bánh bằng bàn tay. Bánh chín, chưa kịp chờ nguội, hai đứa đã bóc ăn một cách ngon lành...

Tết đến với bao lo toan của người lớn, nhưng với trẻ con ngóng Tết luôn mãi là những kỷ niệm.

Theo Phunuonline