| Phố ông đồ náo nức vào xuân | ||||
|
|
Đã thành một thói quen khó bỏ, năm nào cũng vậy, cứ độ 20 tháng Chạp, ông đồ Lượng lại lẩn mẩn xếp hết những bút nghiên trong thư phòng của mình vào một chiếc vali đã cũ. Ngày mai, ông sẽ “bày mực tàu giấy đỏ” trên phố để chờ xuân sang. Phố chữ trong lòng thủ đô Ông đồ Lượng đã khá già. Tóc bạc trắng buộc thành một dải vắt dài sau lưng. Răng khấp khiểng luôn đua ra ngoài theo một nụ cười thường trực. Đồ múa bút, mắt đăm đăm nhìn vào tấm giấy điều trước mặt. Bên cạnh đồ, hơn chục “chõng chữ” khác cũng đã kịp được dựng lên đón Tết. Mỗi “cụ” một góc với la liệt những giấy điều, mực tàu và chữ Hán. Chữ được treo ngay ngắn trên tường Văn Miếu. Cụ đồ Lượng gác bút lên nghiên, cẩn trọng chuyển bức “Tĩnh tâm” cho người phụ tá rồi thủng thẳng nói: “Cho chữ cần nhất sự thư thả nên năm nào phố ông đồ cũng phải mở ngay từ 20 tháng Chạp.”
Ông đồ Nguyễn Đệ, người đã gần chục năm ngồi trên phố chữ cho biết: “Những người đi 'xin chữ' năm mới thường thích những ông đồ lớn tuổi hơn những ông đồ trẻ. Bởi những ông đồ lớn tuổi 'cho chữ' còn giải nghĩa từng câu chữ, luận bàn về triết lý sống...” Tuy nhiên, không vì thế mà những "ông đồ” trẻ ế khách bởi họ thường có nét bút phóng khoáng và mạnh bạo. Phố ông đồ hoạt nhộn nhịp nhất từ khoảng 3 giờ chiều trở đi. Khách nhiều thành phần, có người đi ngắm, có người tìm lời hay ý đẹp mang về nhà treo, cũng có khách hàng tự sáng chế thơ cho ông đồ viết… Theo một ông đồ trẻ, khách hàng buổi sáng tuy ít nhưng rất “tiềm năng,” là những người biết chơi chữ nghĩa. Khách buổi chiều và tối thì đủ dạng, chủ yếu đi ngắm nhiều hơn mua. “Những người muôn năm cũ” Mấy năm gần đây, thú chơi chữ ngày tết ở Hà thành đã dần hồi phục. Người đến phố xin chữ rất đông, nhất là vào những ngày cận Tết. Nói như nhà thơ Vũ Đình Liên, họ là “những người muôn năm cũ.” Nhưng trái với hình dung của nhiều người, hầu hết họ đều còn trẻ. Chị Mai Thanh (Cầu Giấy) chia sẻ: “Ngày Tết mà thiếu chữ của cụ đồ viết trên giấy đỏ treo trong nhà thì không khí xuân chưa đến. Nên mấy năm nay cứ đến ngày Ông Công Ông Táo là tôi lại ra đây xin chữ, coi như 'rước' Tết về nhà.”
Nhấp một ngụm trà nhạt, đồ Lượng thở dài nhìn ra phố: “Vừa sáng nay, có một cậu thanh niên ăn mặc bảnh bao, đến tôi 'mua' chữ. Cậu ta ra giá 500 nghìn cho một chữ 'tiền' viết trên giấy đỏ nhưng tôi từ chối ngay”. Theo đồ Lượng, với những chữ cụ cảm thấy không hay, tâm người xin không sáng, thì dù có trả gấp 10 lần như thế cụ cũng không viết. Điều khiến cụ day dứt nhất là mọi người ào đi xin chữ như một phong trào chứ không mấy người hiểu chữ, trọng chữ. Chữ với họ, như một thứ đồ trang sức cần có ngày Tết, xong sẽ bỏ đi. Nói đến đây, đồ Lượng bỗng dưng im bặt. Hình ảnh đó, như một dấu lặng trong bản hòa âm ồn ào của cuộc sống. Theo Vietnam+ Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|






