| Gia đình - hai tiếng thiêng liêng | ||||
|
|
Sau những buổi thực tập vất vả, lớp con được thưởng 6 con gà và 1 con heo sữa. Ngồi bàn tính cẩn thận với nhau, tập thể lớp tổ chức mừng 20/11 tại nhà thầy chủ nhiệm, như một món quà nhân ngày thầy cô. Tối ấy về nhà, con đi rất nhanh lướt qua nhà cậu. Muốn tự trấn an, con cố dỗ mình vào giấc ngủ thật sâu. Con nghe tiếng mẹ vọng vào “Nó uống nhiều thì phải”… Có lẽ mẹ không biết, không phải con say, là do con sợ. Con sợ mẹ thấy mắt con sưng mọng, sợ gia đình lại lo lắng cho con… Đêm ấy, một bên gối con ướt đẫm nước mắt. Con tự nhủ “Rồi, mọi việc sẽ ổn”… Gia đình dậy sớm, và con cũng thế. Đêm qua mẹ không ngủ được, con thấy mắt mẹ thâm quầng, bởi vì mẹ lo cho cậu. Con cố gắng để mình tươi tỉnh hơn, lúc này đây, con biết gia đình mình đang trong khó khăn, và con cần phải vững bước. Mẹ vào viện thăm cậu từ sáng sớm. Gần trưa, mợ giục con vào viện thăm cậu một lúc vì chiều, cậu được chuyển lên Sài Gòn. Con hỏi thăm mợ về cậu, mợ bảo cậu yếu nhiều. Đêm qua, cậu khóc với mợ… Cậu bảo rằng “Đời tôi ngắn ngủi quá”… Nước mắt con lại rơi, một nỗi sợ vô tình bao lấy tâm trí con, con không biết vắng cậu rồi, gia đình mình rồi sẽ ra sao, ông bà sẽ phải làm thế nào. Con sợ, sợ phải chứng kiến người đầu bạc, tiễn kẻ đầu xanh. Trưa, vào viện thăm cậu, lòng con xót xa. Cậu ốm và xanh xao quá. Con chạnh lòng khi mẹ quạt cho cậu ngủ, mẹ nhổ tóc sâu cho cậu, hơn lúc nào hết, con biết thế nào là tình chị em. Chiều, cậu được đưa lên Sài Gòn để tiện việc điều trị. Cậu đi cùng vợ và hai người con. Tiễn cậu lên xe xong, con và mẹ vẫy tay tạm biệt. Bóng xe khuất. Mẹ kể, lúc sáng có hai chị em, cậu bảo mẹ “Tôi bị bệnh nặng lắm chị ơi”. Chở mẹ về, dì gọi điện hỏi thăm mẹ về tình hình của cậu, giọng mẹ lạc đi, nghẹn ngào… Nước mắt con rơi làm nhòe cả đôi kính cận… Con vẫn tự nhủ “Rồi, mọi chuyện cũng ổn cả thôi”… Những ngày sau… Mẹ khóc nhiều khi có một ai đó hỏi về cậu. Con cố gắng an ủi mẹ, cố gắng làm đứa con gái mạnh mẽ dù con biết, lòng mình đang rất đau. Cậu chuyển viện, sức khỏe có phần khá hơn. Gia đình cũng bớt rối ren, mẹ đã vững tâm phần nào. Cậu được gia đình, được họ hàng chăm sóc tận tình nên cậu cũng hồng hào hơn. Sáng nay thức dậy, mẹ bảo con: "3h sáng, cậu gọi cho mẹ. Cậu hỏi gia đình thế nào, ông bà có khỏe không. Cậu bảo cậu không dám nói chuyện với ông bà, không phải vì cậu không nhớ ông bà. Cậu bảo, nhớ đến ông bà, cậu nghẹn và xúc động…Mẹ trấn an cậu: Lo giữ gìn sức khỏe, rồi còn về với gia đình…". Gia đình ơi! Hơn lúc nào hết, con nhận ra rằng mình đã trưởng thành rất nhiều. Trưởng thành từ những niềm vui, nỗi buồn. Trong những lúc khó khăn, con hiểu gia đình trong con lớn lao và quan trọng như thế nào. Gia đình là nơi con sinh ra, lớn lên và trưởng thành. Tình cảm gia đình sẽ giúp chúng ta mạnh mẽ vượt qua mọi khó khăn. Hạnh phúc của con rất gần gũi bên mình, con biết rằng mình phải nâng niu và trân trọng. Và, trong lúc con viết nên những dòng này thì cậu vẫn đang chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo. Gia đình mình vẫn sẽ luôn bên cậu, chỉ vì một lý do thiêng liêng lắm - Vì chúng ta là một gia đình. Cần Thơ hôm nay trời se lạnh. Sài Gòn chắc cũng lạnh phải không cậu? Cho con gửi gió, mang đến cho cậu chút ấm áp của tình cảm gia đình. Con vẫn luôn tin “Mọi chuyện cuối cùng sẽ ổn thôi”. Cậu cũng phải tin như thế… Cậu còn phải làm thông gia… Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|



