| Tiếng hoa | ||||
|
|
Ta vẫn nghe thấy dù bao giờ cũng chỉ là tiếng rất thầm, thầm đến nỗi không thể nghe bằng tai mà chỉ nghe bằng tâm tưởng, bằng linh cảm, bằng ảo giác. Vậy mà nó có thực, nó xao động những vòng sáng tròn khi ta ném viên sỏi nhỏ xuống mặt hồ lặng gió.
Vài bông hồng tươi mởn ngày sinh nhật, sắc màu đằm thắm đến bâng khuông. Nói gì cũng là thừa khi âm thanh đã nồng nàn dâng đầy trong đôi mắt tìm nhau, những đôi mắt trong veo chưa gợn chút trần tục.
Bó hoa cưới trao nhau, sắc trắng băng trinh những lời nói im lặng trong đêm thần chỉ một lần xuất hiện mỗi đời người. Ai nói hay hoa nói? Ai trả lời hay hoa trả lời. Chả ai nghe được ngoài hai người thành một, để vũ trụ sinh tồn, để trái đất cũng say sưa.
Chiều lâng lâng hoa lý. Đêm bát ngát hương quỳnh. Ngâu đó vô cớ mà bứt rứt, hoa mộc ơi thơm về đâu mà kín như lời gái quê không ngỏ, khác hẳn dạ lan hương rợn lên từng đợt trêu đùa như cô gái đa tình váy tung bay trong gió lộng... Đường trưa bóng trẻ ven làng, nhẹ bẫng làn sen. Con thuyền thúng lỏng lảnh tay sào, chìm khuất trong những chiếc ô xanh để ngược màu xanh bạc, cứ thả những con bướm vô hình mang đầy hương trên cánh đậu vào má vào ngực ta mà nói những lời đồng quê rộng lòng mở đón, đậu cả sâu thẳm lòng ta thứ hương thứ lời mà thành phố xô bồ làm sao có được. Có lời thu vừa đi qua, dùng dắng nơi cửa sổ, bắt ta hóa thân dõi tìm. Ngọc lan như ngọn bút màu ngà, mực là gì nhỉ hay chỉ là nỗi lênh láng tâm tư, khiến hoa cúc bay, cánh cứ rụng mà viết mãi chẳng thành khúc điệu. Hoàng lan giơ ngón tay ẻo lả vẫy theo ta, rồi vụt biến đi, chỉ còn đề lại một hồ ly mềm như tóc đêm sâu vắng vẻ.
Đôi khi ta ngả mình trên bãi cỏ đồng xa, chạm tay vào cây trinh nữ, cây liền vội khép lá mi nhưng bông hoa màu sen vẫn rung rinh như bông hoa tai của ai vừa bỏ quên trước ta giây phút, cứ hững hờ mặc người trêu cợt. Cũng có khi ta gặp đám hoa mua lúp xúp ven đường, hoa lên tiếng mời ta ngắm nghía cho quên mệt nhọc đường dài, mà tận hưởng cái hoang dã trong lúc sắc tím chẳng được ai nâng niu chăm sóc. Bao đêm một mình, ta thả hồn lang thang vào gió, hồn hoa cũng dăng những tà áo mỏng manh dệt thành cánh võng có lời ru siêu thoát dẫn ta đến khu vườn mà ban ngày chẳng thể có trên trần, hoa nói cùng ta lời mệt mê của người đi tìm tri âm bị đứt đoạn thuở nào. Ta nghe, hoa ơi. Ta ôm lời hoa vào da thịt cho bật ra cung điệu mà người con gái độc nhất trên đời này đã cho ta, cho ta từ phút chớm run rẩy đầu tiên cho tới vô cùng...
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|





