|
Chiều buông xuống, trời trở lạnh, như còn sót lại đâu đây cái không khí se buốt của mùa Đông, mà cứ ngỡ đã qua rồi. Một mình dạo bước trên phố, em thấy chạnh lòng khi nhìn những dây đèn chớp nháy đủ sắc màu, những trái châu lung linh đủ hình dạng, những sợi dây kim tuyến xanh đỏ trang trí trên cây thông chuẩn bị đón Giáng Sinh... Nước mắt em chực trào tuôn khi nghe bài hát “Silent Night” vọng lại từ nơi xa xôi, văng vẳng trong áng mây chiều. Hình bóng kỷ niệm ùa về trong em, sũng ướt...Em nhớ Dear...

Dear yêu, Noel chưa đến nhưng em cảm thấy rất buồn và sợ hãi, khi đã biết chắc chắn rằng Noel này em sẽ không có Dear... Đối điện với nỗi cô đơn được dự báo trước làm cho mọi thứ trong em dường như đông đặc lại. Đã hơn một lần cái cảm giác này làm em đau đến nghẹn thở. Em nắm chặt đôi tay đã từng quen được Dear sưởi ấm, co ro xoa nhẹ đôi bờ vai đã từng quen được Dear nhẹ nhàng choàng ôm và khoác lên cái áo ấm. Mình xa nhau đã mấy Đông rồi hả Dear? Noel này Dear có còn đi ngang ngôi Thánh Đường ấy? Có còn len lỏi trong dòng người đổ chen để tham dự Thánh Lễ nửa đêm? Có thẫn thờ không khi nghe bài hát “Silent Night” đã từng nghe chung không biết bao nhiêu lần? Và có còn đứng dưới tháp chuông nhà thờ để cảm nhận lại hương vị ngọt ngào của nụ hôn xưa?
Vẫn biết rồi sẽ có cái ngày chúng mình cùng đón Noel với nhau như ngày xưa, vẫn biết mùa Đông có lạnh thì em cũng sẽ có Dear bên cạnh nhưng sao lòng em vẫn đầy vết cắt, vẫn chống chếnh đau, vẫn cần lắm một sự gần gũi bằng xương bằng thịt, vẫn òa khóc nức nở khi thấy mùa Noel đang gần đến. Em đang gặm nhấm nỗi cô đơn của sự xa cách, khi xung quanh em người ta trao cho nhau những nụ hôn nồng nàn, những vòng tay ấm áp để xua tan cái giá lạnh còn sót lại của mùa Đông. Em thấy sợ khi nghĩ đến mùa Noel trống vắng sắp tới nhưng em sẽ cố gắng vượt qua vì em yêu Dear nhiều lắm, và vì em biết tình yêu của chúng mình là như thế!
Em lang thang vô định trên đường, miên man suy nghĩ, bước đi cứ chông chênh, hẫng hụt. Em đi qua từng con phố, từng ngõ ngách như đang cố gắng kiếm tìm một hình ảnh quá đỗi thân quen. Mắt em cay xè khi kỷ niệm cứ ồ ạt ùa về, mang theo hơi ấm bàn tay Dear, dù chỉ là hơi ấm của ký ức xa xưa, em thật nhớ Anh, Dear à.
Noel sắp tới rồi, em lại sẽ bước ra đường một mình, đi Lễ một mình, quỳ cầu nguyện một mình và sẽ mỉm cười trong nước mắt, vì em biết rằng ở nơi phương ấy, nơi cách xa em nửa vòng trái đất, cũng sẽ có một người đón Noel với tâm trạng giống em. Mùa Đông của chúng mình sẽ không lạnh, Dear nhé!
Ý Anh
 |