Thứ ba, 22 Tháng 5 2012

Bảo tồn đâu chỉ nói suông
Thứ hai, 21 Tháng 3 2011 12:30    | Viết bởi Thắng Trần    PDF. In Email
“Lắng nghe những giai âm truyền thống, quý vị đang góp phần gìn giữ tinh hoa âm nhạc Việt” - Đó là lời đề tựa trên đĩa CD “Ca trù - Singing house” vừa ra mắt công chúng vào sáng 19/3 tại 28 Hàng Buồm của ca nương Phạm Thị Huệ cùng người thầy, nghệ nhân đàn đáy hàng đầu Việt Nam - Nguyễn Phú Đẹ.

Đĩa nhạc gồm 6 bài: Thét nhạc, Gửi thư (thơ cổ), Giai nhân nan tái đắc, Phận hồng nhan và Tràng An hoài cổ (Cao Bá Quát), Chữ Nhàn (Nguyễn Công Trứ). Đó là công sức, thành quả miệt mài lao động trong gần 2 năm của hai thầy trò ca nương Phạm Thị Huệ và nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ.

Ăn chay để làm đĩa

Ý tưởng về đĩa nhạc “Ca trù - Singing house” được Phạm Thị Huệ ấp ủ từ 5 năm trước, thời điểm chị được nghệ nhân Nguyễn Thị Chúc và danh cầm Nguyễn Phú Đẹ đồng ý cho làm lễ Mở xiêm áo (lễ tốt nghiệp dành cho ca nương đầu tiên được khôi phục trở lại của làng ca trù) để trở thành đào đàn chuyên nghiệp, tháng 5/2006. Tuy nhiên, mãi đến 3 năm sau, chị mới có đủ quyết tâm và thời gian để cùng với người thầy của mình tiến hành những bước đầu tiên của quá trình làm đĩa.


21-03-11-c5
CD "Ca trù - Singing house" là thành quả lao động miệt mài trong 2 năm của hai thầy trò.


Tháng 5/2009, ca nương Nguyễn Thị Huệ và nghệ nhân đàn đáy Nguyễn Phú Đẹ bắt tay vào thu âm những giai điệu đầu tiên của CD. “Do thầy Nguyễn Phú Đẹ đã cao tuổi, lại ở Tứ Kỳ, Hải Dương nên việc đi lại thu đĩa rất khó khăn. Hai thầy trò phải mất tới 1 năm để nắm bắt được sự khác biệt giữa kỹ năng trong phòng thu và trình diễn sân khấu, mới có được những bản thu ưng ý”, ca nương Phạm Thị Huệ chia sẻ.

Ca trù là loại hình nghệ thuật tương tác trực tiếp tới khán giả, nó gắn kết với người nghe thông qua tiếng đàn và giọng hát của ca nương, chạm tới ngóc ngách tâm hồn của họ. Việc thu âm ca trù trong phòng thu ở một góc độ nào đó, sẽ làm giảm đi mối liên hệ này. Ngoài những vấn đề liên quan đến chất lượng âm thanh, máy móc, người nghệ sĩ còn bị áp lực về câu chữ, tiếng đàn. Ca trù là hình thức biểu diễn ngẫu hứng tại chỗ. Một bài hát khi thu âm buộc phải liền mạch, không được dừng lại bởi nó phụ thuộc vào dòng xúc cảm của người ca nương. Dù khó nhưng đây vẫn là con đường hiệu quả nhất để đưa tiếng hát, tiếng đàn ca trù đến với công chúng thưởng thức.

Có thể coi “Ca trù - Singing house” là thành quả tài năng và vật chất mà Phạm Thị Huệ đã chắt chiu trong gần 6 năm gắn bó với nghệ thuật ca trù. Chị nói vui: “Phải nhịn ăn để có tiền làm đĩa đấy. Ăn chay vừa tiết kiệm mà lại khỏe ra”.

Trăn trở “sự sống”

Đã ở cái tuổi gần đất xa trời, nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ vẫn tỏ ra vô cùng hào hứng khi nhắc tới bộ môn nghệ thuật truyền thống của dân tộc: “Cái gọi là “đạt” trong ca trù rất mơ hồ và dường như là không biên giới. Ca trù vốn được coi là nghệ thuật bác học đòi hỏi một nghề chơi công phu. Để thành thục, có được những tiếng đàn thật ngon, chín nục thì phải học đến già, ngay cả tôi cũng vậy”, nghệ nhân cho biết.



21-03-11-c6
Hai thầy trò ca nương Phạm Thị Huệ và nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ tại buổi ra mắt CD.

Sinh năm 1923 tại Tứ Kỳ, Hải Dương, trong một gia đình có cả cha và mẹ đều là ca nương, kép đàn nổi tiếng trong vùng chính vì vậy, từ nhỏ, ca trù đã ngấm vào tận máu thịt của ông.

Hiện nay, lối đàn “hàng huê” độc đáo của người nghệ nhân 88 tuổi này vẫn vững vàng, lay động như xưa, nhưng cùng với thời gian và những biến đổi xã hội, ngón đàn độc chiêu ấy nói riêng và nghệ thuật ca trù nói chung đang có nguy cơ dần mai một.

Nghệ nhân chia sẻ: “Tôi dạy học trò và truyền đạt hết tất cả những gì mình biết cho chúng nhưng trong số hơn 60 người cũng chỉ chọn ra được có 2 học trò mới tạm gọi là ổn. Bây giờ các cháu trẻ tuổi cũng có học, nhưng chỉ 1, 2 tháng thì không đi đến đâu. Muốn ra ngọn ra ngành thì phải 6, 7 năm. Mấy cháu có đủ kiên nhẫn và đam mê. Tôi chỉ lo là làm sao để giữ được cái tinh hoa, nghệ thuật truyền thống của cha ông đây!”.

Đã 2 năm kể từ khi ca trù được UNESCO công nhận là di sản văn hóa phi vật thể nhưng cho đến nay, sự công nhận đó vẫn chỉ dừng lại ở … danh hiệu giấy.

60 năm gắn bó với ca trù, nghệ nhân Nguyễn Phú Đẹ cũng chỉ sống bằng những tấm lòng hảo tâm, sự giúp đỡ từ chính học trò mình, và bằng tình yêu nghề đơn thuần!

Việc cho ra mắt CD “Ca trù - Singing house” là minh chứng cho trái tim đầy nhiệt huyết ấy. Tự bỏ tiền làm đĩa, không quan tâm đến doanh thu, tất cả những gì ông muốn là góp chút sức nhỏ bé để lưu lại tiếng hát, tiếng đàn cho đời sau, để khích lệ động viên tinh thần làm nghề của các ca nương, kép đàn và cũng để ca trù được sống và ngày càng sống khỏe.

Nhưng thiết nghĩ, mục tiêu “sống và sống khỏe” ấy không chỉ một vài cá nhân, tổ chức có thể thực hiện, cũng không nằm ở sách vở, lý thuyết… mà nằm ở chính xã hội với sự đồng thuận và hành động cụ thể, thiết thực. Ví như nuôi trẻ nhỏ: “Sinh nó ra, muốn nó phát triển thì phải nuôi nấng, chăm sóc, mà nuôi bằng gì, chính là bằng tiền, bằng vật chất. Tình yêu nói suông thì chẳng bao giờ đủ”.


Theo Baomoi
 
Lạ miệng với bánh cuốn nấm tôm phố Bà Triệu
Thứ ba, 29 Tháng 3 2011 14:02    | Viết bởi Hưng Vũ Quang    PDF. In Email
Bánh cuốn nóng vốn là khoái khẩu quen thuộc với người Hà Nội, nhưng ở phố Bà Triệu có một cửa hàng nhỏ xinh đã mang tới những khúc biến tấu mới mẻ hơn cho món ăn này.

Bánh cuốn tại đây đã có từ hàng chục năm nay, không bán buổi sáng mà chỉ mở hàng từ tầm 4h chiều trở đi, nhưng lại phục vụ khá khuya, có khi đến tận 12h đêm mới đóng cửa.

Là một thực khách "mới tinh", ấn tượng đầu tiên của tôi về quán là... bảng giá rất dài. Có lẽ chưa ở đâu, chỉ với một món ăn chủ đạo mà thực đơn lại phong phú, "lê thê" đến vậy. Liếc qua đã thấy trong "list" có đến hơn chục thứ khác nhau để tôi lựa chọn. Nào bánh cuốn chay, bánh cuốn thịt, nào bánh cuốn tôm nấm, bánh cuốn trứng, rồi bánh cuốn với chả mực, lạp xưởng, ruốc, cà cuống... làm một thực khách "háu ăn" như tôi không khỏi thích thú nhưng cũng không kém phần hoa mắt và "loạn đao pháp". Sau đó, "săm soi" thấy dòng chữ "Bánh cuốn tôm-thịt-nấm có chả"- cái tên nghe có vẻ hấp dẫn, "khác đời" nhất nên tôi đã quyết định gọi thử 2 xuất này.

Ít phút sau 2 đĩa "Bánh cuốn tôm-thịt-nấm có chả" nóng hổi được bưng ra, nhìn khá hấp dẫn. Mỗi đĩa gồm một lớp bánh cuốn ở dưới, bên trên phủ đều hành phi vàng óng, tiếp đến là điểm chút ruốc tôm bông bông tơi tơi, trên cùng nữa là 2 miếng chả quế trông rất ngon mắt.

a_29_03_2011_02


a_29_03_2011_03


Bánh cuốn ở đây dẹt dẹt chứ không tròn xoe như nhiều nơi. Vỏ bánh trắng phau, mỏng, mềm, tuy gắp lên có vẻ dễ đứt đoạn song đó mới là minh chứng của loại bánh "hảo hạng", không chứa hàn the. Nhân bánh cũng đầy đặn, đậm đà lắm, và điểm mới lạ, hấp dẫn cũng nằm ở đây.

Thực tế, ngay sau khi thưởng thức miếng đầu tiên, tôi đã vội vàng "phanh phui, mổ xẻ" miếng kế tiếp để mục sở thị loại nhân phảng phất "khúc biến tấu" này. Không chỉ có thịt, mộc nhĩ như thông thường, bánh cuốn ở đây còn thơm thơm những mẩu nấm hương, bùi bùi những miếng tôm sú. Phải nói thêm, tôm làm nhân bánh ở đây quả đúng là tôm sú xịn chứ không phải loại tôm đông lạnh nhạt nhẽo. Tôi dám chắc điều này vì đã đích thân hỏi đi chủ tiệm, và quan trọng hơn nữa, tôi tin vào cái miệng hết đỗi sành ăn của người bạn đi cùng.

Dù không phải những hương liệu quá mới mẻ, song lần đầu tiên được thưởng thức bánh cuốn kết hợp nấm tôm, cũng cho tôi cảm giác hay hay, lạ miệng, được đổi vị trên chính một món ăn quen thuộc.

a_29_03_2011_04
Bánh cuốn dẹt dẹt, mỏng mỏng chứ thân không tròn xoe như nhiều

a_29_03_2011_05
Nhân tôm, nấm rõ ràng


Bên cạnh đó, với những ai có thói quen ăn "chất", ăn ngon có thể gọi thêm lạp xưởng, chả mực hay một bát hành phi, bát thịt băm mộc nhĩ, ruốc... để khiến bạn được hoàn toàn "thỏa mãn".


a_29_03_2011_06
Có thể gọi thêm lạp xưởng...

a_29_03_2011_07
... hoặc bát hành phi, mộc nhĩ ăn kèm


Tuy nhiên, sự mới lạ, phá cách trong chế biến cũng không thể làm bánh cuốn tại đây thu hút nếu không có tài pha chế nước mắm tuyệt vời chủ quán. Quả thực, tôi cũng từng thưởng thức bánh cuốn ở nhiều nơi nổi tiếng như bánh cuốn bà Hoành, hay ở phố Hàng Gà, phố Lê Văn Hưu... nhưng chưa nơi nào khiến tôi phải xuýt xoa đến thế. Đó là thứ nước chấm rất vừa miệng, lại có một có cái gì đó thơm thơm rất dễ chịu, càng ăn càng ngấm, càng vào.

Một ưu điểm nữa của quán là phục vụ khá nhanh dù đông khách. Thường thì khi rảnh rỗi, cô chủ quán đã tranh thủ ngồi tráng từng đĩa bánh. Khi có khách gọi, cô chỉ việc cho đĩa bánh và chả vào trong nồi hấp lại ít phút. Có lẽ nhờ được làm từ loại bột rất ngon mà không có hàn the nên dù đã qua hai lần lửa, bánh cuốn tại đây vẫn bảo đảm thơm ngon cực kì, lại nóng hổi đúng kiểu "mới ra lò".

a_29_03_2011_08
Khi rảnh rỗi cô chủ đã tráng sẵn từng đĩa bánh cuốn thế này

a_29_03_2011_09
Có khách gọi chỉ việc cho vào nồi hấp ít phút

Chỉ là quán bình dân, vỉa hè nên đồ ăn rất ngon song giá cả khá dễ chịu. Chẳng hạn như một đĩa bánh cuốn tôm-thịt-nấm có chả là 28.000 đồng, bát thịt mộc nhĩ gọi thêm là 10.000 đồng, bát lạp xưởng là 15.000 đồng...

a_29_03_2011_10


Địa chỉ: 101 Bà triệu, Hai Bà Trưng, Hà Nội.


Theo Buudienvietnam
 
Cận cảnh ngôi mộ cổ gần 2000 năm tuổi ở HN
Thứ tư, 20 Tháng 4 2011 15:08    | Viết bởi Hưng Vũ Quang    PDF. In Email
Khi đã đào được 2 mộ và 1 giếng nước cổ, các nhà khoa học vừa mừng, vừa lo cho “số phận” của ngôi làng chưa từng thấy trong lịch sử khảo cổ này.

a_20_04_2011_2
Hai ngôi mộ cổ thời Lục Triều (thế kỷ 4 đến thế kỷ thứ 6, vào thời Bắc thuộc).


a_20_04_2011_3
Công nhân đang đào giếng cổ sáng 19/4.


a_20_04_2011_4
Chiếc bình cổ được tìm thấy trong mộ cổ.


a_20_04_2011_5
Những hạt gạo, thóc cháy đựng trong một bát nhỏ tìm thấy trong ngôi mộ lớn.


a_20_04_2011_6
PGS.TS Nguyễn Lân Cường mong muốn TP Hà Nội sẽ bảo tồn khu làng cổ này.

Theo VTC









 
Cô gái Hà Thành mê búp bê giấy
Thứ tư, 13 Tháng 4 2011 14:31    | Viết bởi Hưng Vũ Quang    PDF. In Email
Với niềm đam mê đặc biệt, Thùy Dương, cô nữ sinh Hà Thành miệt mài làm búp bê giấy. Các sản phẩm của cô được các khách hàng nước ngoài đặc biệt yêu thích.

a_13_04_2011_02
Căn phòng nhỏ chưa đầy 20m2 của Thùy Dương là 'xưởng' sản xuất búp bê.


a_13_04_2011_03
Dương là sinh viên năm thứ 3, Học viện Ngân Hàng. Cô làm búp bê giấy từ năm 2008, ban đầu chỉ làm để chơi, nhưng về sau khi được nhiều người biết đến, những con búp bê giấy của Dương đã xuất sang nước ngoài và được nhiều người trong nước đặt hàng.


a_13_04_2011_04
Dương đến với búp bê giấy từ hồi học lớp 10 qua một người chị học nghệ thuật ở Trung Quốc, từ đó cô đam mê luôn loại hình này.


a_13_04_2011_05
Bộ khung của búp bê được làm bằng dây điện và giấy cuộn, sau đó sẽ đến công đoạn trang điểm, làm tóc...


a_13_04_2011_06
.. và cuối cùng là vẽ mắt.


a_13_04_2011_07
Để làm ra mỗi con búp bê mất từ 3 đến 4 giờ. Giá mỗi búp bê dao động từ 80.000đ đến 100.000đ, tùy chất liệu.


a_13_04_2011_08
Dương vui mừng trước thành quả sáng tạo. Cô cho biết thêm, búp bê giấy đã xuất sang bên Nhật, Mỹ... với số lượng hàng trăm chiếc mỗi lần.


a_13_04_2011_09
Chiến, anh trai của Dương là người hướng dẫn cách trang trí và phối màu cho cô.


a_13_04_2011_10
Những họa tiết có vè đơn giản, nhưng khi bắt tay vào làm mới thấy công việc đòi hỏi sự kiên trì và nhẫn nại.


a_13_04_2011_11
Bé Khánh Chi, 5 tuổi , hàng xóm của Dương, là một người bạn thân thiết của cô khi làm búp bê giấy.

Theo Ngoisao

 

 
Ngộ nghĩnh tuổi thơ Hà Nội "những năm 90"
Thứ tư, 01 Tháng 6 2011 15:30    | Viết bởi Hưng Vũ Quang    PDF. In Email
Một chùm ảnh về thiếu nhi Hà Nội của những năm 1990 được đưa lên mạng xã hội đã khiến cho nhiều bạn trẻ sinh ra và lớn lên ở Thủ đô thốt lên: Trời, đó chính là tuổi thơ của tôi.

Những năm 1990, Hà Nội cũng như nhiều tỉnh thành trong cả nước, vừa bước qua thời kỳ bao cấp và chuyển sang giai đoạn đổi mới chưa được bao lâu. Vì thế, cuộc sống khá yên bình và đạm bạc; được phản ánh rõ nét và sinh động nhất qua cuộc sống của trẻ em.

Trên cộng đồng mạng, một thành viên bồi hồi nhớ lại: các cậu trai có áo phông trắng "sơ vin" với quần soóc bò sẽ được liệt vào diện đẳng cấp. Đi học làm gì có cặp sách, chỉ dùng toàn túi cước. “Ôi cái túi cước! Ngày xưa học cấp 1 mình cũng có một cái như thế này! Hồi ấy trường mình, đứa nào cũng dùng túi cước này để đi học!”, nickname Dzuu kể.

Cũng thời đó, nhà nào có được chiếc chiếc xe đạp hay “hoành” hơn là chiếc cub 80 hay 81, là rất “oai”. Chẳng thế, nhiều bạn tự hào khoe “nhà mình vẫn còn 1 con xe đạp cổ nguyên biển số, tự hào quá!”.

Không chỉ nhắc nhở về một thời gian khó. Bộ ảnh còn đưa nhiều bạn trẻ về với tuổi thơ một thời hái sấu, thả diều, tắm mưa, bắn bi, đánh khăng đánh đáo...

Thành viên fast_furious tự hào chia sẻ: "Tôi từng in dấu chân trên hầu hết các ngõ ngách Hà Nội cũ". Còn nickname fantomas1511 tâm sự, năm 1990, mình 4 tuổi, đang đi mẫu giáo. Suốt ngày cô đưa lớp ra vườn hoa Lenin, có trò bắt kiến vặt râu cho nó chọi nhau...

Tuy nhiên, dù cuộc sống nghèo khó, khắc khổ nhưng trong đôi mắt mỗi đứa trẻ vẫn trong trẻo, lạc quan, yêu đời và tin tưởng về tương lai phía trước. "Những bức ảnh không bao giờ giống những cảnh nghèo của Châu Phi, Trung Đông hay Châu Mỹ. Nó chỉ có thể là Việt Nam!" - Ngocrubi90 nhận xét.

Mời bạn chiêm ngưỡng một số bức ảnh trẻ em Hà Nội những năm 90:

a_01_06_11_17


a_01_06_11_18


a_01_06_11_19


a_01_06_11_20


a_01_06_11_21


a_01_06_11_22


a_01_06_11_23


a_01_06_11_24


a_01_06_11_25


a_01_06_11_26


a_01_06_11_27


a_01_06_11_28


a_01_06_11_29

Theo Buudienvietnam

 



 


JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL