Thành viên: Banmai
15/02/2011
Chủ đề: ....
Hoa sưa.
Chuyện kể rằng có một cô gái yêu hoa Sưa
Tháng ba chưa về lòng đã mang nhung nhớ
Đâu phải tình yêu trong xa cách đều dang dở
Như chuyện mùa Sưa - chuyện của những ước mơ.
Chuyện cô gái buồn hóa mình vào hoa trắng
Vào cánh mỏng manh, vào hi vọng không thành
Vào những đêm mưa lưa thưa buồn hoa rụng
Sớm mai tàn sao chưa bớt nhớ nhung.
Cả cuộc đời chờ đợi trong mông lung
Chỉ mùa về mới đưa mình bật nở
Trắng long lanh nên hoa chẳng rực rỡ
Tháng ba đi rồi cây lại đứng chơ vơ.
Mùa qua mùa mang cả những giấc mơ
Hà Nội cũng buồn ngẩn ngơ mùa Sưa đến
Từng góc phố giấu mình trong kỷ niệm
Tháng ba về hoang vắng cả bình yên.
Banmai.
(Tặng Anh - kẻ lang thang tìm hoa Sưa gom nhặt gửi cho cô gái ấy).
Thành viên: Banmai
09/02/2011
Chủ đề: ....
Lội ngược dòng thời gian
Tôi trở về quá khứ
Lục lọi tìm những thứ
Dòng đời chót đánh rơi.
Tôi đi tìm Hà Nội của tôi
Một Hà Nội hào hoa thanh lịch
Một Hà Nội còn lại trong trầm tích
Lỡ yêu rồi day dứt mãi không thôi.
Tôi đi tìm Hà Nội từ thuở thôi nôi
Nơi mẹ ngồi ầu ơ ru tôi ngủ
Nơi bờ hồ liễu xanh buồn ủ rũ
Chờ người về mắt thứ lữ xa xăm
Tôi đi tìm Hà Nội qua tháng năm
Tìm phố Hoa Sưa chuyện cuộc tình cay đắng
Tìm cả những nỗi niềm xưa xa vắng
Bản nhạc buồn…
Còn tôi với ánh trăng.
Tôi đi tìm…
Tìm một Hà Nội nhặt - nắng - chiều - thu
Tìm gánh hàng rong bên bờ Yên Phụ
Tìm Sấu lạc nhau khi sương mờ bao phủ
Tìm tay người ru giấc ngủ đêm đông.
Tôi đi tìm Hà Nội giữa hư không
Tìm từng giọt nước mắt vẫn mặn nồng
Tìm về những khoảng không trống rỗng
Tìm thật nhiều… Hà Nội có biết không.
Banmai.
Thành viên: Banmai
05/01/2011
Chủ đề: ....
Thành viên: Banmai
29/12/2010
Chủ đề: ....
Đi qua bao mùa nắng để thấy được mùa đông
Đi qua bao cơn mưa để thấy được cầu vồng
Đi qua bao giông bão để thấy lòng yên lại
Đi qua bao dại khờ ta mới quen được nhau.
Đi qua bao nỗi nhớ để được gọi thành tên
Đi qua bao nước mắt tay người mới chạm đến
Đi qua bao gập ghềnh để ta về tới bến
Đi qua bao đổ vỡ để trái tim vẹn nguyên.
Đi qua bao con sóng để không còn lênh đênh
Đi qua bao nhỏ nhoi để ta soi thấy mình
Đi qua bao muộn phiền để nhìn thấy ánh mắt
Đi qua bao lo âu để thấy được nụ cười.
Đi bao nhiêu cây số rồi mới hết khoảng cách
Đi bao nhiêu giấc mơ rồi mới thành sự thật
Đi bao nhiêu cô đơn để thấy người là duy nhất
Đi bao nhiêu tháng năm ta mới gặp được người.
Thành viên: Banmai
22/12/2010
Chủ đề: ....
Mỗi khi đoc xong bất kỳ cuốn sách nào viết về Hà Nội tôi lại muốn "viết thư cho Hà Nội" - tôi đã từng phát điên về cái tính dở hơi của mình nhưng tôi vẫn chưa thể bỏ nó được và tôi lại viết.
Chào Hà Nội!
Hà Nội thân yêu, có phải đêm qua chàng làm cô gái mùa Đông thức giấc ?
Chàng Hà Nội vẫn im lặng mặc cho câu hỏi có phần nhõng nhẽo, trách móc của tôi. Tôi mỉm cười và bỏ cuốn sách sang một bên, nằm úp mặt xuống gối rồi lại thở dài.
Vậy là đã rét đầu mùa rồi nhé, đương phố Hà Nội chẳng mấy ngày nữa sẽ được ngập trong không khí lạnh, thứ không khí đã trở thành "đặc sản" đối với những con bé "thèm" mùa Đông như tôi. Mọi thứ quà từ Hà Nội tôi đều có thể mua, đưa lên máy bay rồi mang vào Sài Gòn - thậm chí mua ngay tại Sài Gòn - nhưng duy nhất cái rét Hà Nội thì không mua, không mang đi đâu được. Bạn bè thường cười tôi khi tôi lo sợ mùa Đông Hà Nội sau này sẽ không còn nữa, và nếu thời tiết giống với Sài Gòn thì thật là đáng tiếc, đó là lý do vì sao dù bận đến mấy mùa Đông năm nào tôi cũng về một lần.
Với riêng tôi, mỗi khi đông về tôi thường nhớ những con đường nhỏ, những con đường vẫn còn đầy ắp hương hoa sữa cuối mùa, những con đường có gió rít, mưa phùn, lá bay và cả cô hàng nước ngồi một mình dưới gốc cây nhìn hàng xe thưa dần trong đêm vắng. Đêm đông Hà Nội và mưa, mưa rả rích cả đêm, mưa trắng những con phố nhỏ, mưa làm cho không khí càng thêm lạnh đến buốt giá, tôi thường nằm cuộn tròn trong chăn để "thưởng thức" từng cơn gió lùa vào qua khe cửa, để nghe tiếng lạch cach, chầm chậm của những người bán xôi khúc, bánh mỳ ngoài ngõ.
Trong màn đêm mưa lay lay, những ánh đèn thưa dần ánh sáng, vàng nhạt hun hút trong đêm, những tấm lưng gầy còng đạp xe một cách mệt mỏi, mỗi khi thấy cảnh tượng đó tôi lại không thể cầm lòng, đêm đã về khuya - đâu còn ai muốn chui ra khỏi chăn để mua Bánh khúc nữa chứ.
Nhưng cuộc sống Hà nội cứ bình dị như thế trôi qua, và tôi biết con bé Sài Gòn lại đang thèm ăn Bánh khúc, thèm mùa đông, thèm nghe tiếng rao "khúc ơ..." đến ngơ ngẩn cả người.
Banmai.
Thành viên: Banmai
22/12/2010
Chủ đề: ....
Hà Nội một ngày mưa, đường phố vắng lặng.
Thành viên: Banmai
22/12/2010
Chủ đề: ....
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy loài hoa đó là ở trong Vườn Bách Thảo, đứng ở đằng xa xa, sao có hoa gì nở trắng muốt cả một góc trời thế kia, đẹp quá, tôi lại gần để được nhìn thật kỹ hơn, không thấy có hương thơm đặc biệt nhưng sao có cảm giác nhẹ nhàng, thích thú và bình yên đến thế, loanh quanh ngắm nghía một hồi, tôi hỏi chị quét rác mới biết được đó là cây hoa Sưa. Lạ nhỉ? Sao bây giờ tôi mới biết về loài hoa này? Chị ấy nói loài hoa này có ở Hà Nội lâu lắm rồi em ơi, ngày xưa nhiều lắm nhưng giờ người ta chặt hết đi rồi.
Lung tung với những suy nghĩ, sao hoa này đẹp thế mà người dân Hà Nội lại quên lãng đi vậy, nhắc đến Hà Nội người ta chỉ nhắc đến hoa Sữa chứ đâu có nhắc đến hoa Sưa? Một chút buồn xen lẫn sự tò mò về loài hoa này, tôi bắt đầu tìm hiểu và yêu hoa Sưa cũng từ ngày đó.
Thành viên: Banmai
22/12/2010
Chủ đề: ....
Hà Nội bây giờ khác lắm không anh?
Lá có còn rơi bên thềm phố cũ
Tình yêu Hà Nội trong em - chẳng - đầy - đủ
Đông đến rồi em chưa trả nợ Thu.
Ngày ra đi mang nỗi nhớ vu vơ
Tìm phố cũ thẫn thờ trên xứ lạ
Cơn gió lạnh thấm mềm qua đôi má
Lệ em tràn giấc mộng Hà Nội xa.
Banmai.
Thành viên: Banmai
22/12/2010
Chủ đề: ....
Em về nhé mùi hoàng lan – hoa sữa
Đường xưa còn đó… Tóc bay...
Thân hao gầy theo gió.
Em về nhé tìm ngôi nhà nhỏ
Giấc mơ quên địa chỉ...
Quay về… Lạc lõng giữa mùa đông.
Thành viên: Banmai
22/12/2010
Chủ đề: ....
Cơn mưa ướt áo em - anh lời hẹn... chưa từng đến
Ở nơi xa xôi ấy - anh - hà nội... ai nhớ em