7h Ngày thứ bẩy.
Cuối tuần một mình 1 balo trên tay tôi vội vàng về với nơi yên bình
Cái tiết trời lạnh lẽo cuối năm làm tôi buồn ngủ ghê gớm để rồi chẳng thèm biết mọi thứ xung quanh có gì thay đổi…Chỉ biết rằng mỗi khi bác tài phanh gấp mở mắt ra vẫn chưa về đến nhà nhìn mọi thứ xung quanh sao phiêu du lạnh lẽo và cô quạnh..Những màn xương khói mờ mờ ảo ảo khi thoát khỏi nơi đô thành.
Chợt tỉnh giấc bởi một câu nói của cô em gái lần đầu tiên về Ninh Bình. “Welcome to Ninh Bình. Đến Ninh Bình rồi đấy.Chú ơi khi nào đến Chùa Bái Đính cho chúng cháu xuống nhé...?.Thế rồi tôi khỏi nhắm mắt luôn.
Một con sông hiền hoà nối liền 2 mảnh đất Hà Nam và Ninh Bình,con sông ấy như 1 dòng sông báo hiệu một cái gì đó thiêng liêng nhẹ nhàng như trở về nơi nguồn cội vậy.
Và rồi không hiểu vì sao đôi mắt tôi không thể nhắm lại nữa cứ mở tháo láo nhìn cảnh vật đất trời nơi đây.Nào là những khu công nghiệp mới mở rộng khắp 1 khoảng trời,những ngôi nhà tầng xan xát, những khu nhà hàng sang trọng…Ninh bình đã thay áo mới?
Tạm biệt đường quốc lộ đến với thị trấn Thiên Tôn là những ngọn núi đá tai mèo những con đường ngoằn ngèo vào trong ngõ những con kênh nhỏ nối dài theo con đường….mọi thứ trở nên nhẹ nhàng đầy thi vị.
Xa xa là khu du lịch Bái Đính với xung quanh những dự án đang thực thi và mở rộng. ..
Ôi chao , Ninh Bình đã thay đổi thật nhiều.Rồi suy nghĩ ấy lại quay trở lại “Đến khi nào cuộc sống của người dân mới thoát khỏi nghèo nàn và lạc hậu? Đến khi nào cuộc sông được ấm no?”.
Rồi thì cũng chỉ còn vài người trên xe cũng sắp đến nhà mình rồi.Cái khu này thì lại đặc biệt không hề thay đổi vẫn những mái nhà vẫn những cánh đồng ruộng đang mùa con nước vẫn là con đường gồ ghề thời đi học…
Hình bóng gầy gò, đôi dép da đen,chiếc quần bộ đội ,chiếc áo khoác nâu cũng không có gì đặc biệt và chỉ có một thứ thật khác là nụ cười của ông…Ông thấy hãnh diện vơi một cô con gái bướng bỉnh như ngày nào và trên tay cô không quên 1 thứ mà ông vẫn thích ăn…Nhớ ngày xưa khi còn nhỏ chẳng khi nào ông đi xa về mà có quà cho cô,mặc dù trước khi ông đi cô đã dặn đi dặn lại “Bố nhớ mua quà cho con nhé”.Giờ ngẫm lại bé gái nào cũng thích được bố mua quà khi đi xa, lạ thật!.Ngồi sau ông cô cảm thấy sao nhẹ nhàng vậy.
Ông tranh thủ kể cho cô ta nghe về những gì đã thay đổi từ khi cô ra đi vào tháng trước.Mặc dù cô chỉ ậm ờ vâng dạ “ Thế ạ”. Vì cả 1 quãng đường dài đã thấm mệt..Chán cô thật….
Úi trời !Cả 1 lũ nhóc chạy tới khi nhìn thấy tôi,chúng lao tới nhẩy lên lòng tôi và không quên cắn vài cái nhè nhẹ vào chân …Nó quí tôi đến mức con bé nhất khi tôi đi nó chưa mở mắt mà giờ đã chạy lon ton ra đón tôi.Không biết là vì nó thông minh hay là nó học vẹt nữa? Biết đâu thấy mấy đứa lớn quấn quýt mừng nó cũng làm theo….
Chào ông ,Chào mẹ…Mặc dù trong bụng rất đói.Lục trong balo lạch cạch ông tôi hỏi :
Cháu có gì cho ông vậy?(Kèm theo 1 nụ cười và ánh mắt khiến tôi phải hì hì cười.)
Cháu không quên đâu…(Lại là thuốc màu hồng của ông.Loại thuốc của những người cao tuổi đó là bệnh huyết áp cao.)
Môt bữa trưa thịnh soạn là món cá quả nóng sốt của mẹ.Một mạch ăn và dọn dẹp thật nhanh trước 13h lên giường ôm mẹ ngủ……Nghe có ai tán chuyện rất đông vui, mở mắt ra không thấy mẹ đâu xem điện thoại đã hơn 16h….Vùng dậy chạy ra chào mấy người bạn của mẹ và không quên nhắc nhở :
“Sao mẹ không gọi con dậy?
“Lạnh thế này có việc gì làm đâu con cứ ngủ cũng được …...............
Tự nhiên tôi im lặng .Khoảnh khắc của ngày xưa hiện về , lúc nào mẹ cũng gọi tôi dậy sớm bắt tôi học khuya,buổi trưa chỉ được ngủ 30 phút là phải dậy giúp mẹ làm việc.Hôm nay nghe thấy mẹ nói vậy mà lạnh cả người thấy ngơ ngác ghê…
Chạy xung quanh vườn xem bố đang làm gì….Thấy con Rôn Vàng sau nhà và biết là bố đang ở đó…Thấy tôi Rôn lại quấn lấy như hồi trưa, con này béo mũm mĩm làm tôi thích béo nó chỗ cái tai và cái ngực có yếm của nó…
Bố đang làm gì vậy? Bố chặt tre đi để làm gì?
Bố tính ra ngoài tết làm thêm 1 gian nhà?
Ủa con tưởng sửa bếp chứ sao lại mở nhà vậy bố?.
Sau này bố mẹ về già cần 1 phòng riêng để những lúc ốm đau tiện cho sinh hoạt.
Bố đã chuẩn bị sẵn hết tất cả rồi chỉ ra Giêng tháng rộng ngày dài có thể làm được.Phòng đó bố sẽ xây cạnh phòng con sau này nhỡ cả 3 gia đình các con về còn có phòng riêng để ngủ…
Tôi lặng lẽ bước xuống đồi và trong long đầy nghẹn ngào.
Đúng là mọi thứ bố đã chuẩn bị thật chu đáo từ đo diện tích mặt bằng đến những cây tre đỡ dàn giáo.. Đã đủ mọi thứ rồi….Vậy mà bấy lâu nay tôi vẫn nghĩ diện tích đó là để làm bếp mới. Và tôi sẽ có 1 phần trong đó.Ông đã lo tính trước cả khi chưa 1 đứa con nào lập gia đình. Ông bà tự bàn nhau sẽ làm cho mình 1 gian nhà mặc dù nhà đang rất rộng…
Và tôi biết ông không muốn khi về già làm vất vả con cái mỗi khi đau ốm vì hiện tại bố đang phải chăm ông.Bố hiểu cảm giác đó hơn ai hết..Người già và trẻ con như nhau,buổi tối ít ngủ hay bực mình mẩy và phải thức cùng ông nội.
Ông thấy vui vẻ và tiếp tục thực thi kế hoạch của mình.
Tôi chẳng giúp được gì đứng nhìn và suy nghĩ…
12h Ngày chủ nhật lại 1 balo lên đường trong cái lạnh và mưa phùn không một người đưa tiễn.
................................................................................................................................................
Một tuần trôi qua
19h khi đang ăn tối với bạn .
Tôi nhận được tin từ anh ba. “Bố gặp tai nạn”
Tôi không hay biết vì mẹ không nói gì.Tối qua gọi cho mẹ tôi đã nghi nghi rồi.
Bốc máy gọi ngay về nhà đòi gặp bố luôn.
Mẹ hỏi có chuyện gì?Tôi trách mẹ tại sao không cho tôi biết.
Mẹ bất ngờ vì làm sao tôi biết được nhưng ông bà gặt phăng đi là không có việc gì chỉ bị ngoài da thôi.
Nghe mẹ nói như đinh đóng cột.Tôi tin bà.
Tết đã đến gần, Công việc dồn đến từng giờ nhưng vẫn không quên sắm cho bố mẹ chút đồ và gọi về nhà gửi về trước nhờ bố ra lấy.....
Lúc này mọi chuyện mới hay rằng bố không thể đi lại được trong thời gian này.
Tôi lại im lặng và chỉ muốn về nhà thật nhanh.
Bố à,Con gái xin lỗi bố!
Ms Thu Trang



