Thời gian trôi qua có khi lặng lẽ, có khi đợi chờ, có khi ồn ào bận rộn, có khi êm đềm, có khi và có khi... Không gian của tôi vẫn đầy tràn những làn mây trắng nũng nịu dịu dàng với nền trời xanh, vẫn tràn đầy những đám mây xám đen cuồn cuộn giận hờn cho bầu trời vẩn đục nhạt nhòa với những giọt mưa rơi tí tách hay ào ào như thắc đổ. Cuộc sống nào có chờ có đợi tôi, chỉ có tôi đang chờ đang đợi một cái gì trong tiềm thức một cái gì mơ hồ... không tên đầy huyền thoại.
Tôi vẫn mãi đi tìm một cái gì mong manh trống vắng lãng quên, đang chìm dần vào dĩ vãng, đang lãng quên trong tiềm thức, tôi phải tìm cái tôi đang ao ước đang khát vọng. Nhưng tôi lại chưa hình dung được cái ao ước khát vọng ấy. Một cánh đồng hoa với những đóa hơ rực rỡ đủ màu sắc ngạt ngào hương thơm hay một vườn thơ xanh um với những vần thơ, những áng văn lãng mạn êm dịu như quê hương tôi, hay bồi hồi nhung nhớ mong manh như tình tôi với biển, hay những bài hát lung linh như giọt sương mai trong ánh bình minh vlà một ngày mới. Tôi vẫn đi tìm và có lẽ sẽ mãi mãi đi tìm cho đến tận cuối cuộc đời...
... Và rồi sau những ngày lãng du lang thang tìm kiếm, tôi đã tìm được cái mà tôi đã đi tìm trong suốt hơn 1/4 thế kỷ. Nơi đây tôi tìm lại những ngày tháng lãng mạn và sự bình yên trong veo như những hạt sương mai. Và tôi đã về với góc phố bình yên của tôi... với mỗi sợi tơ tâm hồn là những điệu nhạc du dương thanh nhã trầm bổng dịu dàng đưa tâm tư vào không gian mơ hồ huyền diệu thoải mái.



