Hoa hoàng lan...

Thành viên: Đỗ Quang Cường

Chủ đề: .... 

Đỗ Quang Cường

Dạo này,cứ mải công việc,rồi ngủ,quên hết cảm giác chơi bời,cho đến khi,hôm vừa rồi,dừng đèn đỏ,bỗng chợt thấy thoảng mùi hoàng lan.Chạnh lòng nhớ về...thời còn yêu nhau.

Trong nghệ thuật.Hoàng lan tạo ra nhiều cảm xúc, là đề tài sáng tác cho giới văn nghệ sĩ. Nhà văn Thạch Lam trong tác phẩm "Dưới bóng hoàng lan", đã viết về một mối tình chớm nở giữa chàng thanh niên trẻ và cô bạn láng giềng, với kỷ niệm cùng nhặt hoa hoàng lan rơi trong sân vườn và cùng trưởng thành. Khi đi xa hay trở về vườn cũ, chàng vẫn nhớ Cây hoàng lan cao vút, cành lá rủ xuống... Đêm khuya, khi trăng lên, đi qua hai bên bờ lá đã ướt sương, mùi hoàng lan thoang thoảng bay trong gió... Mỗi mùa cô lại giắt hoàng lan trong mái tóc để tưởng nhớ mùi hương. Hoặc như nhạc sĩ Trần Long Ẩn trong bài hát "Đêm thành phố đầy sao" có viết Vườn nhà em bát ngát hương hoàng lan tỏa bay....

...Ôi,thứ hoa mà có lẽ ở đâu cũng trồng nhưng sao mà nó lại Hà nội đến thế :

Em ơi,Hà nội phố,

Ta còn em mùi hoàng lan,

Ta còn em mùi hoa sữa..

Chắc hẳn nhạc sĩ đa tài này,cũng phải yêu hoàng lan,yêu HN lắm đấy,mới có được những giai điệu đẹp mà bình dị đến vậy.Bài hát như có chút gì nuối tiếc chăng?!

Trong đời sống cách đây tầm chục năm,hoa hoàng lan,thường dùng để thắp hương,đĩa hoa nho nhỏ,bày lên nào là hoàng lan,ngọc lan,hoa ngâu,một bông hồng...Ôi,còn đâu nhưng mẹt hoa của các cụ già bày bán ven đường...Mà giờ đây,nhịp sống hối hả,người ta thay bằng lọ hoa,cắm sơ sài,hì hục khấn vái để còn đi kiếm tiền.

Sáng ra đường,ngồi hàng nước chè cụ già dưới góc cây,uống cốc chè đặc sau khi đã làm 2000đ xôi,hút điếu vina,mà chẳng may,thoáng nghe gió thu về,đưa mùi hoàng lan theo làn khói nóng của chén nước chè,thì ôi thôi,còn gì bằng..Không phải vì yêu hoa hoàng lan,mà tôi nói quá,cái mùi hoa hoàng lan,thơm lâu lắm cơ,mùi thơm đậm nhưng khong hắc như mùi hoa sữa.

Hồi còn yêu nhau,tôi và Tú,hay đi lang thang chụp ảnh và...hái hoa.Không xin hái được thì bẻ trộm,vui lắm.Mùa nào thì ...hái trộm hoa đấy.Loe kèn hả?Lên Nhật Tân.Hoa sưa ư?nhiều nơi có lắm.Rồi hoa ban,hoa sữa...Nhưng thích nhất là hoàng lan.Có lần,xin mãi,chú bảo vệ mới cho vào sân của cty gì gì đó,trên đường Điện Biên Phủ,để nhạt hoa hoàng lan,đầy một túi.Mang về lau khô,vì dính nước hoa sẽ bị thối.Kì lạ ở chỗ,hoa mau héo nhưng sao thơm lâu thế.Cả nhà đầy mùi hoàng lan.Bếp này,bàn học này,phòng ngủ,tủ quần áo và cả WC nữa chứ,phòng trừ có thằng bạn nào hôm đấy ăn nhiều dưa đến nhà mình chơi

Nhắc đến mùa thu, ngoài hoa sữa, không thể không nhắc tới hoàng lan. Nếu ai đó đã từng thức đêm, có thể nhớ rằng có hoàng lan cũng đang thức.

Một loài hoa gợi mình nhớ về những góc phố quen thuộc…Có thể tại mùi hương xôn xao quá và cũng bình yên quá. Cũng có thể vì nó đã lặng lẽ tỏa hương trong nhiều điều đáng nhớ...

Những nơi mà có hoa hoàng lan.Tưởng như chỉ cần dừng chân lại đó lâu lâu một chút, sẽ thấy một thiếu nữ Hà Nội xưa áo dài tóc mai cặp cao, tay cầm chiếc xắc nhỏ, khẽ khàng mở cánh cửa gỗ xanh đầy bụi và nhịp guốc đi qua lạo xạo lá và hương hoàng lan, ra phố.

Mùa hoàng lan vắt từ thu sang giữa đông. Cũng nhiều sắc độ khác nhau trong mùi hương ấy. Cây trong khuôn viên ngôi chùa cổ thả suốt đường Bà Triệu vị dịu nhẹ thanh thản. Hàng cây Điện Biên Phủ, buổi tối đi qua chỉ muốn nhắm mắt lại và bay lên như Hoàng tử bé về phía tán lá - nơi cất giấu những chùm hoa vàng trong bóng đêm. Sau mỗi cơn mưa, mùi hoàng lan ngọt như kẹo... Mùa thu, sau một cơn mưa, vòng vèo qua nhiều phố, giật mình vì đã đột ngột trọn vẹn ở trong khoảng không gian ướp hương hoàng lan, rồi lại đột ngột xa rời. Nhưng nhất là những đêm đông, bất chợt gặp mùi hương thân quen trên một con đường đơn độc, cảm nhận thật rõ một nỗi buồn len nhẹ, lặng thầm nhưng dai dẳng qua những mùa hoa....

  "Thế là màu lá rụng

Chìm xuống góc đường xa,

Trong cơn mê tĩnh lặng,

Ánh hoàng hoa chiều tà"

 

 

Gác thềm