| Qua một đêm dài Phố đã trở mùa | ||||
|
|
Chơi vơi trong khoảng thu Hà Nội, vạn vật còn đang say trong sắc vàng óng ả. Vậy mà qua một đêm - đông về bất chợt. Mùa đông không đến bằng một cơn mưa, bằng một trận gió. Mùa Đông sang lúc nửa đêm lặng lẽ. Sớm mai, dòng người đổ xuống đường muộn hơn một chút, bớt ồn ào một chút, và ai cũng so mình trong chiếc áo lạnh. Thế là đủ biết rằng phố đã trở mùa!
Mùa không trở lại ồn ào náo nhiệt mà âm thầm phủ lên cái màn lạnh lẽo. Hà Nội mùa đông, lang thang trên phố nhỏ nhìn dòng người hối hả lướt qua, để thấy mình đang sống chậm, đang nhấm nháp thưởng thức chút mùa. Trời trở lạnh, người ta gần nhau hơn cho ấm áp, dễ làm quen hơn. Cũng không có những ánh mắt ngạc nhiên hay tò mò nếu một đôi nam nữ nắm chặt tay nhau đi trên phố. Có lẽ, những người yêu nhau mong mùa đông nhiều nhất. Trong cái lạnh, những đôi bạn trẻ líu ríu ngồi hơ tay bên bếp lửa hồng, khuôn mặt phả ánh lửa bừng đỏ, bàn tay thoăn thoắt của người bán ngô nướng đang lật nhanh từng bắp. Ở Hà nội. những quán ăn vỉa hè vốn đã trở thành nếp quen thuộc bất cứ người dân nào. Mùa đông thêm vào ánh lửa ấm, người xuống phố đêm dường như đông hơn để tận hưởng cái cảm giác lạnh tê tê của gió thoảng qua và âm ấm của lò than trước mặt. Muốn tìm một góc đỡ ồn ào hãy chịu khó đi sâu vào các ngõ, có thể một góc nhỏ nào đấy vẫn đang có ánh than sáng và mùi ngô khoai nướng đưa lên. Ta bỗng thấy nao nao nhớ cái vị đồng quê, cái chất rơm rạ đâu đây còn vướng vất. Có lẽ, bởi thế mà những người gắn bó lâu đời với mảnh đất này, khi đi xa lại rất nhớ ánh lửa nhỏ nhoi ấm áp ấy. Hình ảnh thật giản dị và nhỏ bé nhưng đã ám ảnh trong tâm thức đến khó quên.
Lạnh, thèm cái vị phở Hà Nội cay cay nóng bỏng, thèm vị bánh chuối, bánh khoai được bán trên các bếp lửa di động trên đường Láng. Đừng tưởng mùa đông thành phố đi ngủ sớm. Vẳng trong đêm khuya vài tiếng rao lạc lõng, những người bán bánh dạo còn chưa về ngủ khi thúng bánh chưa hết. Qua song cửa, những bàn tay chìa ra vội vã vì lạnh, rồi suýt xoa với những tấm bánh khúc còn nóng hổi, bánh bao trắng ngần thơm lựng. Mỗi cảm giác đó đều rất khó tìm ở một mùa nào khác. Đông về ! Bầy chim líu ríu trong công viên, trong khu vườn rộng rãi đã trú ở đâu chẳng rõ. Phố quá bận rộn, chẳng ai có đủ thời gian để ngắm nhìn theo dõi từng đàn chim bay về phương Nam. Chỉ biết cái tiếng lích rích hiếm hoi thường ngày khi đang dạo bước nơi vắng vẻ mỗi sớm mai không còn nữa. Vắng tiếng chim ấy, phố vẫn ồn ào, náo nhiệt. Chỉ có trong lòng cảm nhận được sự lặng lẽ quá. Một tinh sương Hà Thành trở nên vắng vẻ hơn bao giờ hết. Cái rét đã ém cả ông mặt trời thức dậy muộn hơn. Hoa cũng ngại ngùng nở, cây cũng ngại ngùng reo, cứ rủ rỉ vào nhau cho ấm áp. Cái lạnh kèm sương muối tê tái đã làm cho từng tán cây chín vàng như màu bị ủ nóng. Sắc vàng rực của mùa thu đã tan mất rồi. Cái lạnh của mùa đông làm sắc xanh úa héo, tả tơi, đợi một cơn gió đi qua bứt mình tung xuống trong màu áo nâu giòn như màu áo của người tu hành đợi về niết bàn. Trong không gian, cảm giác khô lạnh tràn vào lồng ngực mà đôi khi ta cứ muốn hít thêm vào một chút, bởi trong đó có cả mùi gió đầu mùa.
Gió lạnh đầu mùa. Quán cà phê đông hơn thường nhật. Chút vị đăng đắng ấm áp khởi đầu cho một ngày mới không khiến người ta thú bằng cái cảm giác xiết chặt ly cà phê trong tay và để cho hương dậy lên. Hà Nội vốn nổi tiếng với những quán vắng liêu xiêu, những con đường mưa bụi. Cái lạnh phương Bắc giục đôi chân đi tìm quán cũ, bạn cũ, khép mình bên ấm trà sen nóng hổi, mà mùa đông như ướp cả vị lạnh của mình trong chén trà còn bốc lên những khói thoảng hương mùa hạ. Đông vừa sang, phố đã giăng lạnh trong những bụi mưa nhỏ xíu. Mưa không đủ làm ướt áo người đi đường, chỉ thoang thoảng bám trên mi mắt, trên tóc như sương li ti. Mưa bụi làm lạnh thêm đôi bàn tay và cảm giác đến tê người nhưng áo len ai đã xuống phố làm trong sắc màu am ảm của ngày đông bừng lên màu rực rỡ ấm áp. Trong cái lạnh, người ta có nhiều cách để sưởi ấm mà không cần đến ánh nắng mặt trời. Đôi khi, một chiếc khăn nhỏ làm quà tặng, một ánh mắt ân cần, một chút yêu thương cũng khiến lòng ấm lại. Đâu đó, những đôi uyên ương vẫn đang chọn ngày xây tổ ấm. Mùa đông, có thể gọi là mùa người ta cần nhau, muốn xích lại gần nhau chăng. Mùa đông đến, yêu những phút ấm nồng biết bao nhiêu, cũng có khi cái lành lạnh làm ta thấy lòng ấm áp lạ.
Năm nào chẳng vậy, người Hà Nội đã quen với nếp thời tiết, quen với khí hậu bốn mùa. Mùa đông trở về chỉ như gặp lại người bạn khó tính của ngày cũ mà thôi.. Nhưng với cái tính khí lạnh lùng của mình, mùa đông vẫn là khắc tinh của vạn vật. Gió đầu mùa mới về, nhưng chẳng mấy thước thời gian nữa, phố sẽ lạnh hơn, không chỉ bởi gió, bởi mưa mà bởi cảnh vật cũng trở nên sầu muộn. Sáng nay, hồ Gươm bình lặng hơn, màn liễu rũ hững hờ sát mặt nước, liễu vẫn còn duyên dáng xanh trong lạnh đầu mùa. Nhưng hàng cây xanh bên đường ngày nào rũ cành trút lá, giữa trời trơ trụi những cành khẳng khiu như muốn vẽ điều gì đó lên màn mây xám xịt. Đường lạo xạo tiếng lá khô. Có người lại thích cái cảm giác đi dạo trên những con đường vắng để nghe tiếng lá vỡ tan dưới gót chân, như thế đang bước qua thời gian, đang đẩy mùa đi qua. Bên trong cái vỏ sần sùi xấu xí kia, có một dòng nhựa sống dạt dào ấm nóng đang âm ỉ chảy và kiên nhẫn đợi chờ. Hà Nội là thế đấy! mỗi mùa đều mang đến cho người ta những khoảnh khắc yêu thương - cho dù là giữa mùa đông lạnh giá nhất. Ừ thì lạnh đấy, vắng đấy, buồn đấy, thế nhưng mùa đông Hà Nội trở thành “cơn thèm” trong lòng biết bao người đã rời xa Thủ đô yêu dấu. Có khi giữa Sài Gòn nắng đổ, bỗng thèm cái rét ngọn phương Bắc. Rét để thấy lòng mình còn ấm áp. Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|







